Thứ Hai, 27 tháng 4, 2015

ĐTTNL 199_200


Chương 199.
 “Cậu vì sao lại đối xử với tôi như vậy, tôi nghĩ đến cậu
….. tôi nghĩ là cậu sẽ sửa đổi…..” Mỗi lần Lâm Mộ Thiên  đều hắn như vậy, giống như dĩ vãng, thanh âm y run run, trong lòng sợ hãi bị giam cầm mà thống khổ, là cho y thật bất đắc dĩ, cũng chỉ có thể trách y là người vô năng.
“Phía sau của anh chặt.”
“......”
“Phía sau của anh so với người khác chặt hơn, hiểu không?”
“......”
“Biểu tình như vậy của anh là sao, thân thể anh có thể thỏa mãn tôi, những người bên ngoài đó chỉ mới làm hai cái đã không ngừng hô đau, đau cái rắm a đau.” Nhiên Nghị  một bên ở trên người Lâm Mộ Thiên vận động, một bên phủ nhận suy đoán của đối phương, miệng lại ác độc uy hiếp cảnh cáo Lâm Mộ Thiên: “ Còn nữa, tôi nói rõ cho anh biết, chỉ cần một ngày Thanh Dương không hủy bỏ mệnh lệnh của hắn, anh cũng đừng mong từ nơi này đi ra ngoài.”
Sau khi về nước, Nhiên Nghị  đem y giam tại biệt thự trên đỉnh núi của hắn, ở đây cách thành thị rất xa rất xa, bởi vì Nhiên Nghị  là người của chính phủ, cho nên dù y là người ngoài cũng được binh lính trông coi, điều này khiến cho Lâm Mộ Thiên dù có  chắp cánh cũng không thể bay.
Hơn nữa, hơn nữa bình thường Nhiên Nghị   đều không kiêng nể gì mà làm tình, trên người Lâm Mộ Thiên khiến hắn có cảm giác cùng những người bên ngoài bất đồng, mỗi lần Nhiên Nghị  làm tình đều gọi y là ‘đại thúc’, mỗi lần gọi như vậy hắn sẽ cảm giác được hậu huyệt của y không tự giác kẹp hắn chặt hơn, làm cho hắn rất vui vẻ, tâm tình cũng vì vậy mà biến đổi tốt hơn rất nhiều, đương nhiên thời điểm làm tình cũng nhẹ nhàng ôn nhu với y hơn.
Tuy rằng thường xuyên phải làm tình với Nhiên Nghị , nhưng mà chưa lần nào Nhiên Nghị  lộng thương y, đến cuối cùng, không biết là ảo giác hay là cái gì khác, y thậm chí nghĩ rằng Nhiên Nghị   có quan tâm đến cảm xúc của y......
Đây là tình huống gì a?
“Đại thúc, có thích hay không tôi như vậy đâm anh?” Nhiên Nghị  luật động rất nhanh, mỗi lần đều đỉnh thật sâu vào một chỗ trong thân thể y, thân thể nóng bỏng hai người thiếp hợp cùng một chỗ, hơi thở nóng rực làm cho người hít thở không thông hòa vào nhau.
“Đừng......”
Đừng nữa làm, rất mệt, nóng quá......
Lâm Mộ Thiên run giọng biến thành thấp khóc, thanh âm nức nở mỏng manh nhợt nhạt kia lại gợi lên dục vọng chinh phục của đối phương.
Nghe thấy thanh âm câu nhân như vậy, động tác của Nhiên Nghị  cũng trở nên dồn dập hơn, chiếc giường lớn phát ra âm thanh “Kẽo kẹt kẽo kẹt” kháng nghị, hai tay hắn luồn dưới nách Lâm Mộ Thiên, nửa ôm thân thể Lâm Mộ Thiên, trên diện rộng mà đong đưa phần eo.
Lâm Mộ Thiên chỉ cảm thấy thân thể thực nóng lại thực mệt mỏi, hạ thân như bị thiêu đốt, hô hấp của y hỗn loạn, khoang mũi tràn ngập hơi thở của Nhiên Nghị  , từng giọt từng giọt  mồ hôi của Nhiên Nghị  rơi xuống người y, nóng cháy da thịt y, y đầu đầy mồ hôi mà tiếp nhận sự công kích của đối phương, thanh âm dâm mỹ đánh sâu vào tâm trí y, y đã là đàn ông ba mươi tuổi lại bị người nhỏ hơn mình vài tuổi đối xử như vậy, y thiếu chút nữa muốn khóc rống lên.
Mỗi lần đều phải làm đến cuối cùng, điều này làm cho lâm mộ thiên có chút ăn không tiêu, nhiên nghị động tác rất lớn, thế tới lại thực hung mãnh, làm cho hắn liên tục thở dốc, cho dù là liều mạng cự tuyệt, cuối cùng vẫn là sẽ bị ăn luôn.
“Cậu chừng nào mới bằng thả tôi đi, đã một tháng rồi, tôi còn có rất nhiều công việc phải giải quyết….” Lâm Mộ Thiên tìm không thấy lý do, y chỉ có thể nói như vậy, hơn nữa y muốn đi giải quyết công việc cũng là thực lòng, từ khi y mất tích đến bây giờ, tổ quay phim đang chờ y quay về, nhất định tổn thất rất lớn.
Mỗi khi Lâm Mộ Thiên mở miệng yêu cầu thả y, Nhiên Nghị  đều cúi đầu, cắn cắn môi y, sau đó gắt gao ngăn chặn, không muốn cùng y nói chuyện, cứ như vậy, Lâm Mộ Thiên lại mất đi cơ hội nói chuyện.
Chương 200.
Cứ như vậy qua một tháng, Lâm Mộ Thiên mỗi ngày đều sống cùng Nhiên Nghị , thời điểm y tắm rửa, Nhiên Nghị  đều sẽ chen vào đòi tắm cùng y, nhưng mà bình thường Nhiên Nghị  rất ít nói chuyện với y ngoại trừ thời điểm làm tình, Nhiên Nghị  sẽ trở nên đặc biệt thích nói.
Phiền não không chỉ có một mình Lâm Mộ Thiên, Nhiên Nghị  hắn cũng rất phiền não, trong khoảng thời gian này hắn cảm thấy chính mình rất kỳ quái, mỗi lần hắn thấy Lâm Mộ Thiên tắm rửa hay là trong lúc y mơ màng thức dậy nửa tỉnh nửa mê, hắn đều có chút không khống chế được cảm xúc của chính mình, chỉ trong vòng một tháng mà hắn đã vì y thất thần không dưới mười lần, chuyện này đối hắn vạn phần không tốt . Nhiên Nghị  nhắc nhở chính mình, phải có chừng mực, đùa với lửa sẽ có ngày bỏng tay .
Đêm đó, Nhiên Nghị  vừa trở về, liền lập tức kêu Lâm Mộ Thiên xuống lầu.
“......”Lâm Mộ Thiên không nói lời nào, cúi đầu, nhìn chén trà trên bàn.
Nhiên Nghị  đem lưng tựa trên sô pha, đột nhiên hỏi y một điều mà trong cả tháng này hắn không hề nói đến: “ Anh có phải hay không không muốn ở nơi này?” 
“Tôi muốn  về nhà.” Lâm Mộ Thiên gật đầu.
“Anh làm sao còn có nhà chứ? Anh cảm thấy nơi của Lâm Càng chính là nhà của mình sao?” Nhiên Nghị lưu loát cởi áo khoác, cười nhạo nam nhân ngu ngốc : “ Chẳng lẽ anh cho là Lâm Càng và Thư Diệu đời này sẽ không kết hôn sao?”
Lâm Mộ Thiên bị hỏi đến á khẩu không trả lời được.
“Nếu anh đã như vậy không muốn ở lại đây, vậy anh đi đi, Thanh Dương ngày hôm qua đã bỏ mệnh lệnh của hắn, cho nên hôm nay anh có thể đi rồi.” Nhiên Nghị  mệt mỏi tựa vào sô pha, hắn cũng không thèm liếc mắt nhìn Lâm Mộ Thiên một cái , kiên quyết với mục đích của bản thân.
“Thanh Dương?”
Thanh Dương như thế nào sẽ bỏ mệnh lệnh, dựa theo hiểu biết của Lâm Mộ Thiên  đối với Thanh Dương, y biết rõ ràng Thanh Dương tuyệt đối sẽ không bỏ mệnh lệnh đã ra.
“Đúng, là hắn.” Nhiên Nghị  cởi bỏ dây nịch, nhíu mày: “ Nếu không phải Thanh Dương muốn cứu anh, chẳng lẽ anh nghĩ rằng tôi sẽ vì anh mà thả anh đi sao? Hay là nói, anh nghĩ ba người kia còn có thể đến cứu anh sao?”
“Bọn họ căn bản không biết tôi bị cậu bắt đi.”
Nhiên Nghị  thực căm tức, hắn nhìn thấy Lâm Mộ Thiên lộ ra loại vẻ mặt này, hắn đã nghĩ hắn sẽ như vậy như vậy mà làm y ….Nhưng hắn đã khống chế được chính mình, không thể cứ tiếp tục như thế, nếu mấy lão nhân trong chính giới biết được nhược điểm này của hắn, hắn đời này cũng liền xong rồi.
“Không biết thì  làm sao? Cho dù biết, bọn họ cũng không có biện pháp cứu anh, hừ!” Nhiên Nghị  thực phiền, thực khó chịu, hắn không nghĩ cảm xúc chính mình lại bị Lâm Mộ Thiên  chi phối.
Hắn là người nào chứ, không có dạng người nào mà hắn chưa thấy qua, người hắn chơi đùa đều là hàng thượng đẳng, ngược lại bây giờ hắn lại vì một người đàn ông lớn tuổi mà mạc danh kỳ diệu phiền não, hắn chán ghét cảm giác như vậy, loại cảm giác này làm cho hắn cảm thấy mình không bình thường .
“......”
Trong phòng thực im lặng, không có ai nói chuyện, đến cuối cùng, vẫn là Nhiên Nghị  không thể ức chế cảm xúc mà mở miệng .
“Tôi ngày hôm qua đã đi tìm Thanh Dương, tôi cùng hắn bàn điều kiện.” Hắn chậm rãi nói xong, đáy mắt hiện lên ám quang không rõ, sau khi Nhiên Nghị  tạm dừng nửa, lại thong thả mở miệng:“Tôi đáp ứng hắn đem anh tặng cho hắn,anh đi đi.”
Thanh âm Nhiên Nghị  lộ ra vài tia cảm xúc không rõ, làm cho hắn đoán không ra, sờ không rõ, hắn nghiêng đầu đem mặt hướng nơi khác, không muốn nhìn thấy biểu tình của Lâm Mộ Thiên, hắn lo lắng cảm xúc của bản thân lại bị vẻ mặt của Lâm Mộ Thiên ảnh hưởng.
Lâm Mộ Thiên kinh ngạc ngẩng đầu, trong lòng dị thường hỗn loạn, Thanh Dương......
“Tôi thật sự có thể đi rồi sao?” Lâm Mộ Thiên hỏi lại, thanh âm y bình tĩnh ôn hòa hiền hậu, toàn thân y tỏa ra khí chất ôn nhuận của đàn ông trung niên, cho dù hiện tại y đang mặc bộ quần áo ở nhà bình thường cũng vô pháp che dấu được khí chất ôn nhuyễn bên trong con người y.
Nhiên Nghị  nhìn Lâm Mộ Thiên một cái, cực lực ngăn chặn cảm xúc lo lắng trong lòng, không kiên nhẫn thúc giục Lâm Mộ Thiên:“Anh muốn đi thì cứ đi, đừng đứng đây làm tôi phiền lòng, cái tên quỷ bệnh kia đang ở bên ngoài chờ anh đó.”

Nhiên Nghị  nhíu chặt mày, trong lòng một trận lo lắng, giờ phút này, hắn không muốn thừa nhận, hắn cư nhiên...... Cư nhiên có điểm luyến tiếc...... Trước mắt đều là tính tình ôn hòa của nam nhân..... 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét